Nước dùng thoang thoảng mùi mắm cá đồng hòa quyện cùng vị ngọt thơm của tép bạc đất khiến tô bún nước lèo Cà Mau trở thành món ăn khó quên.

Nước dùng thoang thoảng mùi mắm cá đồng hòa quyện cùng vị ngọt thơm của tép bạc đất khiến tô bún nước lèo Cà Mau trở thành món ăn khó quên.

Tô bún có mùi thơm của sả, ngải bún, chút mằn mặn của mắm và chút giòn của thịt heo quay, dai dai của tôm, hăng hăng của rau thơm... khiến thực khách thấy ấm lòng hơn trong những ngày tháng 9.

Qua quá trình cộng cư, bún nước lèo trở thành “đặc sản chung” của người Kinh, Hoa và Khmer khắp các tỉnh miền Tây Nam Bộ. Bún nước lèo thỉnh thoảng vẫn bị nhầm với bún mắm do dùng chung con mắm để nấu nước lèo nhưng đây là hai món khác biệt.

Nồi nước lèo chua ngọt, vàng rộm, nóng hổi cùng với đĩa sứa tươi giòn là hương vị khó quên với nhiều du khách từng thưởng thức bún sứa nước lèo Bình Định.

Tô bún nước lèo nóng hổi, hòa lẫn mùi thơm của sả với ngải bún, vị mặn ngọt của mắm, mùi hăng của các loại rau mùi rất hấp dẫn cho bữa sáng.

Bún nước lèo - món ăn quen thuộc ở Bạc Liêu hay miền Tây Nam bộ nói chung - có nguồn gốc từ người Khmer. Bún nước lèo có khi bị gọi nhầm là bún mắm nhưng đó là hai món khác nhau, chỉ giống ở cách dùng con mắm để nấu nước lèo.

Xì xụp tô bún nước lèo với vị mằn mặn, thơm phức của mắm, vị ngọt và thơm từ thịt bì, vị giòn dai của thịt quay, vị tươi ngon của tôm...

Nét đặc biệt của nước lèo Sóc Trăng là không lợn cợn mà trong veo bởi nó được nấu bằng một công thức khá lạ.

Về làng Chăm ăn nước lèo thịt dê. Ia tanut pabaiy (nước lèo thịt dê) là một trong những món ăn lạ và sang trọng của giới thượng lưu và vua chúa Chăm ngày xưa.

Dù nhiều món ăn lạ và sang trọng của giới thượng lưu và vua chúa Chăm ngày xưa đã thất truyền nhưng nay, ở mọi cộng đồng Chăm đều vẫn còn truyền lưu và ưa thích một số món ngon, trong đó đặc biệt là Ia tanut pabaiy (nước lèo thịt dê).